liệt húc thanh hà

Phù húc thanh âm ở trong môn mặt vang lên! Bạch mẫu tâm cũng không mở miệng, chỉ là nhìn nhìn mở cửa phụ nữ liếc mắt một cái, lắc lắc đầu, lộ ra một mạt chua xót cười, xoay người đi vào thang máy! Thanh Hà Nguyên Quân mặc dù vốn là Thánh Hỏa tông truyền nhân, nhưng bởi vì chán ghét trong giáo phe phái tranh đấu, cuối cùng thoát thân mà ra, nhiều năm qua một mực tại Đông Nam kinh thương. Mà giờ khắc này nhìn qua trước mắt này danh muốn khiêu chiến Hoàng Đạo Húc thanh Liệt Húc Thanh Hà Dịch. 41 chapters. Chương 41: Hoàn. Sau Khi Viết Nam Thần Vào Tiểu Thuyết Tui Có Được Người Thật Previous; 4; Next; Truyện được tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, mục đích cuối cùng là tạo ebook cho mọi người lưu trữ hoặc đọc hoàn toàn miễn ph Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Cố Dung rất giỏi nấu ăn. Dương Thanh Hà đứng im ở một bên như khúc gỗ, tác dụng duy nhất là nếm thử đồ ăn, sau đó nói với bà một cách nghiêm túc rằng nó rất Dung cho rau ngâm với thịt bò đóng gói vào hộp bảo quản tươi.“Con biết nấu ăn không?”Dương Thanh Hà lắc mắt Cố Dung cong cong, “Tay nghề nấu nướng của A Húc rất tốt, sau này có cơ hội con có thể thử xem.”“Anh ấy biết nấu ăn sao ạ?”“Thằng bé này hình như cái gì cũng biết một ít.” Cố Dung cười “Dì cũng không phải bà Vương bán dưa, thích khoe khoang đâu.”“Con cũng nghĩ anh ấy có thể làm được mọi thứ.”Nói đúng ra, Dương Thanh Hà cảm thấy “Anh hùng tái thế” chính là từ đúng nhất để hình dung Dung dọn dẹp xong phòng bếp thì trời đã ngả về chiều, ánh chiều tà chiếu rọi, những áng mây ở đằng Tây trông thật tráng lệ, ráng đỏ trải dài cả ngàn dặm. Nắng chiều xuyên qua khung cửa, nhuộm màu đỏ thẫm khắp cả căn Thanh Hà giúp bà cất bát đũa vào trong tủ, tiếng bát sứ va vào nhau giòn tan, trên tay cô còn ướt đẫm giơ hai tay, ráng chiều chiếu vào lòng bàn tay làm nó lấp lánh những hạt Mỹ, cô không phải làm việc nhà, ngón tay không chạm vào nước, an nhàn và thoải mái như bây giờ cô chưa từng được trải thoại của Cố Dung vang lên, bà lau tay, bước ra phòng khách trả lời.“Được rồi, tôi hiểu rồi, đến đây ngay.”“Hai mươi phút nữa tôi sẽ đến.”Cố Dung quay lại nhà bếp và nói “Dì có một vài học sinh gần đây đang làm nghiên cứu, luận văn có chút vấn đề. Dì phải đến trường một lúc, chắc phải muộn mới về. Làm phiền con đưa thức ăn sang bên kia giúp dì được không?”Dương Thanh Hà tự nhiên rất Dung viết địa chỉ và mật mã cửa vào giấy rồi nhét cho cô “Con cứ trực tiếp vào và đặt bát đĩa ở tầng trên của tủ lạnh là được.”“Vâng ạ.”Trường học và nơi ở của anh ở hai hướng ngược nhau, Cố Dung vội vàng lái xe rời đi, Dương Thanh Hà ra cổng chung cư gọi một chiếc xe, vòng đi vòng lại, khi đến căn hộ Triệu Liệt Húc ở thì phố cũng đã lên thị phồn hoa, đi đến đâu cũng sáng đèn, trên bầu trời chẳng có vì sao, thậm chí màn đêm còn có màu xanh thể là ảo giác, Dương Thanh Hà luôn cảm thấy Cố Dung luôn cố ý đẩy cô về phía Triệu Liệt Húc ở không phải nằm ở trung tâm, là một khu nhà khá lâu năm. Ngay cả đèn đường cũng ít đến đáng thương. Khu này tối đen như mực, trái ngược hoàn toàn với những dãy phố rực rỡ đèn neon bên ngoài dọc quanh tiểu khu có người dắt chó, người đi bộ, người khiêu vũ, đa phần đều là người lớn tuổi, tự nhiên khiến người ta cảm thấy yên tĩnh, thư thái đến bên lối đi trồng cây ngô đồng cành lá xum xuê, đèn đường chen chúc một mình ở giữa, đêm hè rất mát mẻ bởi những cụm cây ngô đồng tòa nhà có 12 Thanh Hà vừa đi vừa tìm ký hiệu trên hành —— Cô ấy không chú ý va vào ai đó, túi đồ ăn rơi xuống đất.“Xin lỗi.” Dương Thanh Hà xin lỗi, ngồi xổm xuống nhặt đồ, đồ ăn được đóng gói rất kín nên không bị đổ ra nhặt chiếc hộp cuối cùng lên, người đàn ông vẫn còn đứng trước mặt đi một đôi giày cũ nát, nước da ở cẳng chân có màu tương dầu, gầy đến mức chỉ còn da bọc Thanh Hà chậm rãi đứng dậy, theo phản xạ lùi lại một bước nhưng người đó không di dần dần đưa mắt nhìn lên thấy hắn ta thình lình vén chiếc áo khoác bên ngoài giang rộng, cười toe trong chẳng mặc Thanh Hà sững sờ một giây, những mảnh vỡ kia loé qua như chiếc đèn kéo quân vụt đến, dạ dày bỗng nhiên cuộn trào dữ lùi về phía sau hai bước, quay đầu bỏ thì thầm bên tai như một tấm lưới dày đặc bao phủ lấy cô, vây cô lại, hơi thở của cô trở nên gấp bước chân của gã đàn ông phía sau dồn dập rất Thanh Hà nhìn lại, người đàn ông vẫn đang đuổi theo cô với một nụ cười nham khu thiết bị tập thể hình phía trước có vài ông bà đang tập luyện, Dương Thanh Hà vội vàng chạy lại thì tên kia đã không thấy đâu cô thở hổn hển, mặt mày tái mét, mấy ông bà ân cần hỏi “Cô bé không sao chứ?”Dương Thanh Hà thở hổn hển không nói được lời nào, chỉ lắc thể trần trụi của đàn ông lại hiện lên trong đầu, cổ họng như có sợi tơ đang chuyển động, Dương Thanh Hà che miệng và quay đầu về phía bãi cỏ nôn khan.“Sao vậy cô gái? Có chỗ nào không khỏe ư?”“Lão Trương, đưa cho tôi ít nước.”Dương Thanh Hà không thể kiểm soát được bản thân, nôn đến mức hai chân mềm nhũn, không đứng nổi quỳ gối xuống bãi cỏ, bụi bẩn dính vào váy trắng của lão tốt bụng đưa nước cho cô, bàn tay cô run rẩy nhận lấy chai nước, vừa uống được một ngụm lại lập tức nôn nước mát lạnh chảy vào tay, móng tay bấu vào bùn, rất chống hai tay xuống đất, cong người run rẩy, bà lão bên cạnh giúp cô thở biết qua bao lâu Dương Thanh Hà mới bình ổn lại, ánh mắt điềm tĩnh khác thường, như một thói quen lão đỡ cô dậy “Cô bé, cháu không…”Dương Thanh Hà nhẹ nhàng lắc đầu, khóe miệng mang theo nụ cười thường ngày “Cho cháu hỏi căn 12 ở đâu ạ?”Lão bà chỉ về phía Tây “Phía trước chỗ có mấy cái xe ô tô đỗ chính là căn đấy.”“Cháu cảm ơn bà ạ.”Dương Thanh Hà cầm túi đi về hướng Tây, trong lòng sợ hãi, vô thức bước nhanh âm thanh sột soạt phát ra từ bụi không dám ngoảnh lại.“Meo méo——” Một con mèo chui ra từ quanh im lặng, ngay cả tiếng meo meo cũng có vẻ kỳ gần như là chạy vào tòa nhà, tòa nhà là một chung cư năm tầng cũ không có thang máy. Dương Thanh Hà hít một hơi leo lên tầng cao nhất, tìm thấy phòng 501 rồi lật ra mảnh giấy do Cố Dung đưa và nhập mật mã — khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô đứng im bất động dựa vào phía sau cánh cửa, nhắm mắt rồi hít một hơi thật phòng tối mịt mờ, tĩnh lặng và chỉ có tiếng thở hổn hển của Thanh Hà dần dần trượt xuống rồi vùi đầu vào gối, ngón tay tuyệt vọng siết chặt cánh tay, lòng bàn tay dính bùn làm cô dính đêm từ cửa sổ ùa vào thổi bay vài lọn tóc của hôi tanh của bùn dính trên người càng nồng nặc.“Dương Thanh Hà, mày đúng là đồ vô dụng…” cô khẽ thì thào.……Vì đang nghỉ hè, các trường đều đang trong kỳ nghỉ nên Trần Ký đã liên lạc với giáo viên chủ nhiệm lớp của Quách Đình thông qua phía trường, giáo viên chủ nhiệm đã tìm được thông tin liên lạc của những người bạn cùng phòng của Quách Đình, họ đã đến thăm hai người nhưng không thu hoạch được trong ký túc xá không có nghĩa là quan hệ hòa hợp, thân thiết. Họ lắc đầu nói không biết rõ. Họ nói rằng có một cô gái khác trong ký túc xá thân với Quách Đình hơn, nhưng người đó đã về quê, tạm thời không liên lạc ty sửa chữa quy mô nhỏ và chỉ lắp đặt giám sát ở cổng, Triệu Liệt Húc đã dành cả buổi chiều để điều tra video giám sát của các công nhân làm ngày hôm quản lý của công ty trang trí cho biết, năm công nhân làm theo thời vụ đến hôm đó đều khoảng 40 tuổi trở lên, có lẽ vì họ thuộc tầng dưới xã hội, quanh năm làm việc vất vả nên diện mạo già nua, không có người nào quá đặc giám sát chỉ bắt được khoảnh khắc họ bước vào cửa, chỉ vài công nhân mặc đồng phục màu xanh lam, nói chuyện với nhau rất tự nhiên, ngoại trừ người đi sau cùng đội mũ rằn ri, mặc áo khoác dài tay là hoàn toàn không thấy sát đã kiểm tra, đối chiếu lại danh tính của họ một lần nữa và liên hệ lời khai cá nhân. Trong số đó, có một người tên Trần Quốc Phong nói rằng anh ta chưa từng đến công ty sửa Liệt Húc dán bức ảnh người đàn ông đội mũ rằn ri lên bảng trắng “Theo mô tả của giám đốc công ty sửa chữa và những công nhân khác, người này khoảng năm mươi tuổi, thân hình gầy gò, trên mặt phải có một nốt ruồi lớn. Bộ phận kỹ thuật đang căn cứ theo miêu tả của người chứng kiến phục chế chân dung. Hãy xem lại đây, mũ rằn ri và áo khoác rằn ri mà người này mặc khá phổ biến trên thị trường, nhưng một người đàn ông gần 50 tuổi, liệu anh ta có tự mua quần áo như vậy không? “Trần Ký sờ cằm “Bộ quần áo này trông rất quen.”Triệu Liệt Húc cười nhạt “Các trường đại học và cao đẳng lớn của nước ta sẽ có huấn luyện quân sự vào đầu năm học và sinh viên sẽ mặc đồng phục, phổ biến nhất là quân phục màu xanh lá cây và xanh lam. Thông thường, học sinh sẽ bỏ quần áo của mình sau khi kì huấn luyện quân sự kết thúc. Những nhân viên vệ sinh và những nhân viên ở những vị trí tương tự sẽ nhặt những bộ quần áo này và mặc chúng ”.Trần Ký vỗ bàn “Thể nào, dì bán vằn thắn dưới nhà tôi cũng hay mặc cái này.”Triệu Liệt Húc “Người này tướng mạo tầm thường, chênh lệch tuổi tác với Quách Đình khá lớn, khả năng tài chính thấp, làm một số công việc tạm thời, ở gần Quách Đình, hiểu rõ về Quách Đình, có lẽ… ngày nào họ cũng gặp nhau.”Anh viết ba chữ bên cạnh bức ảnh Khuôn viên trường.“Có thể là ở trong khuôn viên trường, có thể là ngoài khuôn viên trường, nhưng chắc chắn cách không xa.”Tưởng Bình “Đội trưởng Triệu, lúc sáng anh nói sẽ không dừng tay lại, nghĩa là…”Triệu Liệt Húc thả bút dạ xuống, nghiêng nhìn người trong bức ảnh “Như anh đã nói, nếu chỉ là một người bình thường, khi nhìn thấy xác chết sẽ hoảng sợ, nhưng hắn ta thì không.”Có thể Quách Đình là mục tiêu mà hắn nhắm đến từ lâu, nhưng cái chết của Quách Đình bất ngờ nằm ​​ngoài kế hoạch của hắn Liệt Húc quay đầu lại “Ngày mai mấy người cùng tôi đến đại học Trung Tế, tan họp.”Trần Ký vươn vai “Có muốn cùng ăn cơm không? Đến nhà tôi ăn lẩu đi!”Vài đồng nghiệp cũng lần lượt gật Bình “Đội trưởng Triệu, anh cũng đi đi.”Triệu Liệt Húc “Thôi, tối hôm qua tôi chưa được nghỉ mấy, không tham gia náo nhiệt được.”Trần Ký nhíu mày “Tôi có nghe nói qua, phó phòng Lưu đã giới thiệu cho anh một người đẹp. Sáng sớm sau khi về, có phải hai người tiếp tục tìm hiểu nhau không?”Người đẹp?Trần Ký không nhắc tới chuyện này, suýt chút nữa anh đã quên mất tin nhắn Trương Uẩn gửi sáng ấy cũng rất thẳng thắn, hỏi anh có muốn ăn tối cùng nhau vài người cùng bước ra khỏi đồn cảnh sát, Triệu Liệt Húc châm một điếu thuốc, anh có thói quen cau mày khi hút Ký cũng hút một điếu, nói “Tôi cũng đã từng vào sinh ra tử với cậu, anh em tốt với nhau, tôi thực sự phải nhắc nhở cậu rằng độc thân quá lâu không phải chuyện tốt. Cả ngày đối mặt với thi thể và các vụ án, tối còn có phụ nữ đợi cậu ở nhà. Trông thấy ánh đèn và thức ăn, lòng sẽ thấy ấm áp, dù có cay đắng mệt nhọc cũng có chỗ dựa. Cô gái mà phó phòng Lưu giới thiệu chắc chắn tốt, xử lý đẹp một chút, anh em đều muốn nhanh chóng được uống rượu mừng của cậu đấy. Nếu còn độc thân nữa tôi e là cậu sẽ phá kỷ lục là ế chổng vó của đội cảnh sát đấy đội trưởng.”Triệu Liệt Húc cười nhạt “Thà không có còn hơn không nên túng quá làm bừa.”“Ôi, tôi đi đây, nổi hết cả da gà.”Trần Ký và anh tốt nghiệp cùng khóa Học viện cảnh sát, tuy không học cùng lớp nhưng sau đó họ lại trùng hợp trở thành đồng nghiệp của nhau. Danh tiếng của Trần Liệt Húc ở trường, anh ta đã từng nghe, mọi hạng mục huấn luyện đều đứng anh ta vừa vào đội, cấp trên phân cho một nhiệm vụ, có kẻ buôn lậu vũ khí, anh còn nhớ có tổng cộng 78 cảnh sát hình sự được điều động, truy quét từ Hoài Thành đến biên giới Vân trận chiến, Triệu Liệt Húc đã tóm gọn tên cầm đầu, sau khi bắt được người mới phát hiện ra anh bị trúng hai phát đạn, một phát vào cánh tay trái gần bả vai, một phát vào bắp kiên trì và chịu đựng của người này thật phi từ đó, Trần Ký thực sự ngưỡng mộ anh, tư duy phá án nhanh hơn người dạ người này cũng sâu hơn người ai có thể đoán được anh đang nghĩ lạ khi nhiều cô gái trong cục chết mê chết mệt Ký và nhóm người hát chiến ca vội vàng ra Liệt Húc ngồi trong xe hút xong điếu Uẩn đã gửi một tin nhắn khác, thời gian vừa ấy nói có lẽ bản thân hơi đột ngột, nếu không tiện thì không nhanh chóng gõ một dòng chữ và gửi đi.“Gần đây tôi khá bận, thực sự xin lỗi.”Vài giây sau Trương Uẩn trả lời Hãy chú ý đến sức khoẻ nhé. Triệu Liệt Húc khởi động xe, nghênh ngang rời CHƯƠNG 5 LIỆT HÚC THANH HÀ Tên xuất bản sách Liệt Húc chiếu Thanh Hà Tạm dịch Bình minh chiếu rọi sông xanh Tác giả Liêm Thập Lí Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, trinh thám, trâu già gặm cỏ non, HE CP Nam cảnh sát hình sự X Nữ sinh viên, hơn nhau 10 tuổi. Trạng thái Edit hoàn Giới thiệu Dương Thanh Hà say khướt trong bữa tiệc ăn mừng sau khi phá án. Cô vào nhà vệ sinh, Triệu Liệt Húc cũng theo sau. Hai mắt Dương Thanh Hà đỏ hoe, cô nói “Đội trưởng, em hỏi anh lần cuối, anh có muốn em không?” Hai tay Triệu Liệt Húc đút trong túi, nhìn cô chằm chằm “Em nói xem?” Ngày hôm sau trong đội đều truyền tai nhau Đội trưởng Triệu bị một cô gái cưỡng hôn! Hơn thế hôm nay còn không đi làm! Trời chiều khắp núi xa, nắng sớm chiều sông xanh Người tôi luôn theo đuổi, sẽ cập bến sông kia. CP Nam cảnh sát hình sự X Nữ sinh viên, hơn nhau 10 tuổi. *Chú thích – Liệt Húc, Thanh Hà Tên hai nhân vật chính. – Liệt Húc nghĩa là ánh nắng ban mai rực rỡ. – Thanh Hà nghĩa là dòng sông xanh, trong trẻo. —— Review của BaoYin Sau 6 năm sống ở nước ngoài, Dương Thanh Hà quyết định về nước. Điểm đến của cô là Hoài Thành – nơi đã từng khiến cô tuyệt vọng nhưng đồng thời cũng cứu rỗi cuộc sống của mình. Mục đích của Thanh Hà là tìm Triệu Liệt Húc, “chú cảnh sát” năm xưa đã cứu cô. Nhưng kỳ quái thay, phòng khách sạn cô đặt lại xuất hiện một cái xác, và càng trùng hợp rằng, đội cảnh sát lại phái đến lại là đội của anh. Triệu Liệt Húc ban đầu không nhận ra Thanh Hà. Vì sau 6 năm, nay Thanh Hà đã là một cô gái 20 tuổi tràn đầy sức sống, anh rất vui vẻ khi gặp lại cô. Ngỡ lời nói đùa sẽ kết hôn với anh năm xưa là giỡn, nhưng xem ra chỉ có mình anh tin điều ấy mà thôi. Thanh Hà cứ liên tục bám anh như vậy, lạ là Liệt Húc anh lại không hề thấy phản cảm. Ngược lại còn có chút vui vẻ, cô bé này thực sự quá đáng yêu rồi. Thanh Hà là cô gái có quá khứ không hề suôn sẻ, hoàn cảnh của cô một lời khó nói hết. Cô cũng từng muốn buông xuôi, nhưng cuối cùng phần “người” lại chiến thắng phần “con”, Thanh Hà đã vượt qua được sự hận thù của chính bản thân mình với kẻ xấu kia để kiên cường sống tiếp. Nói thật, những tháng ngày ở Mỹ với cô rất buồn tẻ, động lực của cô chính là trở về tìm Triệu Liệt Húc. Cô từng rất phòng bị người lạ, nhưng ngay từ lần đầu gặp anh, cô biết rằng Triệu Liệt Húc sẽ là một người quan trọng trong đời mình, không phải anh thì không được. Triệu Liệt Húc biết rằng Thanh Hà thích mình, nhưng anh không chắc thứ tình cảm của cô có thực sự là thích không, hay chỉ là biết ơn, sùng bái vì anh đã cứu cô năm xưa. Từng từ chối cô, nhưng sau đó lại cảm thấy trống rỗng, mất mát. Hoá ra, anh đã có tình cảm với Thanh Hà, có lẽ là từ ngày gặp lại ở khách sạn đi. Cô lúc đó vì dính mưa mà ướt nhẹp, dáng vóc lại nho nhỏ, trông yếu ớt vô cùng. Kể từ ngày Dương Thanh Hà về nước, liên tục có nhiều vụ án xảy ra quanh trường đại học của cô. Nhưng không ngờ, những vụ án này lại liên quan với nhau, là án mạng liên hoàn. Trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện được tâm lý và hành vi biến thái, mất kiểm soát của hung thủ thực sự kinh tởm như thế nào. Nhưng may mắn là, công lý cuối cùng cũng chiến thắng, hai người họ cuối cùng cũng hạnh phúc và tu thành chính quả. Phần trinh thám của truyện thực ra không quá xoắn não, vì khoảng nửa truyện mình đã đoán ra hung thủ và một số tình tiết bên lề rồi. Cái ấn tượng ở đây là tâm lý của hung thủ cơ, điên rồ, đáng sợ thật sự. Nhưng phần tình cảm của nam nữ chính cũng rất đáng yêu, và cũng không lấn át so với các vụ án, nên đọc không cảm thấy bị lan man đâu. Đọc truyện tại Giới thiệu Văn án Phá án sau khánh công bữa tiệc Dương Thanh Hà uống say rượu. Nàng đi toilet, Triệu Liệt Húc đi theo. Dương Thanh Hà hồng mắt nói “Đội trưởng, ta cuối cùng hỏi ngươi một lần, ngươi muốn hay không ta?” Triệu Liệt Húc đôi tay cắm túi, nhìn chăm chú nàng. “Ngươi nói đi?” Cách thiên trong đội đều ở truyền Triệu đội bị một tiểu nha đầu cường hôn! Hơn nữa hôm nay không có tới đi làm! Hoàng hôn mạn thanh sơn, liệt húc chiếu thanh hà. Ta sở truy đuổi người, đem ở bờ sông bỏ neo. 1 nguyệt 11 hào nhập v, hy vọng duy trì hạ chính bản ~ khom lưng Đổi mới thời gian Buổi tối 7 điểm, còn lại thời gian đổi mới vì bắt trùng sửa chữa PS Nam chủ hình cảnh, nữ chủ học sinh, tuổi kém mười tuổi. Xin miễn bái bảng, có bug ôn nhu chỉ ra. Tag Đô thị tình duyên Từ khóa tìm kiếm Vai chính Triệu Liệt Húc, Dương Thanh Hà ┃ vai phụ ┃ cái khác

liệt húc thanh hà